Đọc: Lu-ca 15:1-10
Chúng ta là dân của Ngài, là bầy chiên trong đồng cỏ Ngài. Thi Thiên 100:3
Laura đưa một con dê và một con chiên mượn được theo lối mòn đến hội thánh để tập kịch giáng sinh. Những con vật hút đầu vào nhau và rượt đuổi nhau một lúc rồi mới chịu yên. Laura bắt đầu đi đến nhà thờ nhưng trước hết cô phải đổ xăng. Khi đang bơm xăng, cô thấy con chiên đứng ở bãi đậu xe. Và rồi con chiên biến mất! Khi lo giữ cho chúng yên lặng,cô đã quên gài một chốt cửa. Laura gọi vị cảnh sát trưởng và vài người bạn cuống cuồng tìm khắp những gian hàng, ruộng ngô, và cánh rừng đến tận đêm. Nhiều người cầu nguyện để cô có thể tìm ra con chiên đã mượn. Sáng hôm sau, Laura và bạn cô đi dán thông báo “Tìm chiên lạc” tại những khu vực buôn bán địa phương. Nơi dừng chân đầu tiên là trạm xăng. Khi họ đang xin nhân viên tình tiền dán thông báo thì một khách hàng nghe và nói “Tôi nghĩ tôi biết con chiên của bạn ở đâu!” Con chiên lang thang ở nông trại người hàng xóm của ông, là nơi ban đêm ông ta đã nhốt nó vào nhà kho.
Đức Chúa Trời quan tâm đến con chiên thất lạc – gồm cả bạn và tôi. Chúa Giêxu từ trời xuống trần gian để bày tỏ tình yêu của Ngài và ban sự cứu rỗi Ngài cho chúng ta. Ngài đi một quãng đường rất dài để tìm và cứu chúng ta (Lu-ca 19:10) Khi tìm được con cừu, Laura đặt biệt danh cho nó là “Điều kỳ diệu”. Và sự cứu rỗi Chúa ban cho chúng ta là điều kỳ diệu của ân điển Ngài.
Lạy Cha Thiên Thượng, khi chúng con quan tâm điều chúng con yêu quý, thì Ngài quan tâm đến chúng con là Con cái Ngài nhiều hơn đến dường nào! Cám ơn Ngài vì đã nhậm lời cầu nguyện và vì điều kỳ diệu của ân điển Ngài.
Người chăn nhân lành vì bầy chiên hy sinh mạng sống mình. Giăng 10:11.
* Trích Lời Sống Hằng Ngày